Vườn thú, chỉ nghe thấy cái tên đó là người ta nghĩ ngay tới nơi sinh sống của các loài động vật và nơi thăm quan của du khách. Đương nhiên, câu chuyện không hẳn lúc nào cũng vậy khi đã từng có thời điểm, người ta không giới thiệu động vật cơ mà chính là loài người.
Phương pháp đây vài thập kỷ, những người Đức, Pháp và phổ thông giang sơn khác tại châu Âu có một thú vui hoàn toàn mới: đi sở thú. Nhưng sở thú với động vật thì chung quá nên họ đã quyết định ghẹ thăm vườn thú người, nơi những bầy tớ và các thổ dân châu Phi bị đưa tới châu Âu, giam giữ trong những lồng cũi và trở thành vật trình bày cho đám du khách phong lưu và hiếu kỳ thành phố.
Triển lãm người da đen cuối cùng được công ty tại Bỉ tham gia năm 1958 với bức hình nổi tiếng, khắc họa một nhỏ bé gái châu Phi đang được các du khách châu Âu "tặng" thức ăn.
Theo ước tính, vào thời gian đó, có hàng nghìn người đến các sở thú mỗi ngày để xem thổ dân châu Phi bị giam giữ trong cũi động vật. Con số tăng chợt biến và đạt kỷ lúc tại hội chợ Quả đât tham gia năm 1889, được công ty tại Paris. 400 thổ dân châu Phi đã được "trình bày" như những con thú trong chuồng với cơ thể chỉ có một tẹo vải che thân.
Tại triển lãm quả đât tham gia năm 1931, con số khách vãn lai còn tăng cao chóng mặt với 31 triệu người tham gia! Không chỉ ở Pháp, nước Đức cũng nổi tiếng với những vườn thú người như vậy khi những "ngôi làng da đen" lôi cuốn rất đông du khách đến xem.
Những vườn thú người trở thành chung hơn và lôi cuốn nhiều dân châu Âu đến xem trong giai đoạn từ cuối thế kỷ 19 cho tới những năm 50 của thế kỷ 20. Từ châu Âu, nụ cười vô nhân đạo này đã lan rộng sang Bắc Mỹ và tiếp diễn trở thành món hời cho những kẻ buôn người và các ông chủ vườn thú.
Đầu năm 1900, sở thú Bronx có một buổi trưng bày "khác lạ" khi họ đưa tới một cô gái từ Congo có tên Ota Benga và giam giữ cô trong chuồng phổ biến với các loài động vật khác như linh trưởng, đười ươi. Cô phải bế đười ươi trên tay cho khán giả coi như đó là con của mình vậy. Sau đó, Ota phải vật tay với một chú tinh tinh trước sự vỗ tay, reo hò của những kẻ hiếu kỳ, lắm tiền và muốn có một thú vui mới.
Tuy nhiên, sau Thế chiến thứ II, những vườn thú người mở đầu bị cấm tại rộng rãi nước toàn châu Âu. Triển lãm người da đen cuối cùng được công ty tại Bỉ tham gia năm 1958 với bức hình nổi tiếng, khắc họa một nhỏ dại gái châu Phi đang được các du khách châu Âu "tặng" quà bánh.
Những hình ảnh về vườn thú người trong thế kỷ 20 tại châu Âu:
Tại triển lãm trái đất 1931, đã có khoảng 34 triệu du khách tới tham quan những vườn thú người tương tự.
Người mẹ và cậu bé tại sự kiện "ngôi làng da đen" diễn ra tại Đức, thú vị hàng trăm ngàn người tới xem.
Ota Benga tại sở thú Bronx, New York, Mỹ tham gia năm 1906.
Những người da đen phải trình diễn những trò chơi, các tiết mục đặc biệt của họ cho du khách xem. Đôi lúc, công việc của họ chỉ là vận động để du khách cho ăn hoặc vỗ tay tán dương vì hiếu kỳ.
Một em tí hon châu Phi đang đứng bắn cung tại St Louis, Mỹ tham gia năm 1904.
Những màn diễn giả nghệ thuật truyền thống.
Một poster giới thiệu rộng rải vườn thú người tại Đức tham gia năm 1928.
Xem tại: máy bơm công nghiệp
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét