Càng có phổ thông thách thức, niềm tin bỏ ra cho tình yêu càng nhiều
Mỗi ngày, tôi đều được nghe hoặc chứng kiến muôn ngàn những câu chuyện yêu xa. Lấp ló trong ánh mắt của nhân vật chính là niềm hạnh phúc mà họ đang nỗ lực vun giữ cùng nửa kia bản thân – đang ở một nơi xa lắm. Và trong tâm trí tôi, vẫn luôn có một phần bỏ ra để hâm mộ cho ái tình của họ.
Đối với tôi cũng như đa dạng người khác, những trái tim chấp nhận yêu xa hẳn là phải có một lòng gan góc đủ phổ biến. Bởi yêu xa vừa khó khăn vừa khổ, lại chưa chắc đã được vui sướng về sau, nhưng người ta vẫn siêng năng đầu tư thời điểm, mối vồ cập, và nhất là tình cảm của bản thân mình cho người nơi phương xa ấy. Thử hỏi, chẳng hề là gan lì, thì là gì?
Nhưng đáp trả lại những thắc bận bịu của chúng tôi, một cô bạn gái trong cuộc nói:
"Yêu xa cũng thú vị rộng rãi đấy chứ!"

Ngày tiễn anh ở phi trường, cô không khóc. Vì cô vẫn tin tham gia một ngày anh sẽ đi về. Hơn nữa, cô còn tin cả nhì người sẽ tiến tới một bước xa hơn. Tức là sẽ có váy cưới và hoa, sẽ có nhẫn lồng tay, sẽ có ngôi nhà và những đứa trẻ. Vậy thì tại sao phải bi thiết đa dạng? Vì vẫn yêu nhau, vẫn nhớ tới nhau, vẫn có thể nghe giọng nói và nhìn ngắm hình ảnh nhau mỗi ngày… Chỉ là, không thể ở cạnh bên!
Sau đó, cô có đa dạng thời gian để theo đuổi công việc của mình, anh cũng phải khiến quen với môi trường hoàn toàn mới nơi đất khách. Hằng ngày họ dành những khung giờ nhất thiết để liên lạc với nhau, mọi thứ đều được lên lịch chuẩn bị. Kể cả cái đích sau cuối được ở cạnh bên nhau, họ cũng đã lên lịch luôn rồi.
Bất kỳ khách hàng nào khi nhìn vào tình yêu và niềm tin cho tình ái của họ đều cảm thấy khâm phục. Và không thể phủ kiếm được, những chuyện tình ái xa tương tự như thế, đều rất đẹp. Sở dĩ quần chúng đều hâm mộ là bởi không có phổ quát người đủ gan lì để yêu xa, hoặc vì yêu lắm mà không đành chia tay, thì trong thâm tâm họ cũng không đủ nhiều tin yêu.
Công chúng đều cho rằng vì họ đã nỗ lực, nên kết cục của họ cũng sẽ hoàn hảo. Vì tình yêu trên thiên hạ này, chỉ cần sắm được một người cùng đồng lòng với bạn, cam kết là bạn sẽ vui vẻ.
Nhưng ái tình vẫn luôn thua thực tế
Sau một năm yêu xa, chuyện của cặp đôi kể trên chẳng có gì đặc biệt. Họ vẫn gọi về để thủ thỉ cùng nhau, vẫn hẹn hứa, vẫn xác nhận là sẽ yêu tới cùng. Nhưng chỉ một tuần sau đó, họ nói chia tay.
Và đắng cay hơn nữa là, sau ba bốn tuần, cô gái đi lấy chồng. Dĩ nhiên, chú rể không hề là anh chàng đang vi vu trời Tây, mà là một anh đồng nghiệp khác. Đồng đội hỏi thì cô thở dài với bài ca muôn thuở như những người dưng cuộc: con gái có thì!
Cũng đúng, con gái có thì. Mà trong cái thời thanh xuân của một người con gái, có cô gái nào không muốn được hứa hẹn hò với một nửa, được tay nắm tay đi dạo phố, được tựa vai, được thơm má, được ôm ấp khi mỏi mệt…

Quả tình, so với việc áp ống nghe máy tính bảng lanh tanh bên tai chính mình, rồi ừ hữ những câu qua loa, thì việc có một người chăm sóc vẫn là hơn cả. Cô gái còn nhất mạnh rằng, phải là người trong cuộc thì mới có thể hiểu hết được những cay đắng mà họ phải mang. Còn cõi tục, đứng ngoài lề một chuyện yêu xa, thường chỉ tặc lưỡi cho qua vậy thôi.
Yêu xa, nói khó khăn thì không khó khăn, mà dễ lại càng không dễ. Bạn nghĩ bạn chờ được trong vòng vài năm, nhưng thật ra bạn chỉ có thể chịu đựng được trong vòng một số bốn tuần. Hoặc nếu như như bạn kì vọng được, địch thủ lại chưa chắc đã khiến được. Sự chung thủy và lòng tin luôn là những thứ quá đắt đỏ trong những câu chuyện yêu xa. Không phải là người ta nuối tiếc rẻ không dám cho tham gia mối quan hệ, mà do vì nó quá khó khăn để có được.
Chẳng có gì làm cho tình ái vỡ nhanh bằng việc thoái chí. Mà để cho một trong nhì thoái chí lại không phải gì là cao xa. Chỉ đơn giản là thời gian, là vật chất, là khoảng cách thức… Những cái ấy thuộc về hiện thực. Và dĩ nhiên, tình yêu xa thì luôn thua thực tế.
Sau cùng, người nào cũng muốn chọn cho mình một cái kết bình yên

Có nhẽ, cốt lõi của nhân tố nằm ở chỗ mỗi người đều có những hướng đi riêng cho bản thân, sau một quãng đã đi phổ biến tuyến phố cùng nhau. ví dụ, cô bạn tôi đã đến cái tuổi để mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ. Hình như anh một nửa của cô ấy lại vẫn đam mê tương lai, muốn tích lũy phổ biến hơn cho tương lai.
Và khi đôi bên không thực hiện được sự thỏa thuận, thì ái tình dù đẹp tới mấy cũng phải hy sinh. Ở tuổi trưởng thành, người ta thuận tiện hy sinh tình yêu hơn hồ hết mọi thứ. Ấy cũng là lúc mà bạn biết, hóa ra, ái tình chẳng là gì cả. Bởi ngoài ái tình, bạn vẫn phải cuồng quay trong công tác, vẫn phải tròn trách nhiệm với mái nhà, và vẫn phải sống sót. Thế đấy!
Dẫu sao thì, tình ái xa vẫn luôn đẹp theo cái bí quyết mà nó vẫn đẹp. chậm tiến độ là khi cả nhị người luôn nghĩ tới nhau, tôn trọng nhau, và vững lòng vì nhau. Còn khi ái tình xa đổ vỡ, thì chúng ta cũng không đang tâm đành lòng trách cứ người nào. Bởi mỗi người đều phải sống tốt cuộc thế mình.
Nếu chẳng thể tới với nhau, thì coi như có duyên nhưng không phận. Không phải là chúng ta chưa từng cố gắng vượt lên sự thử thách của thời gian, cũng chẳng phải là chúng ta chưa từng thử một lần "biện hộ" lại duyên trời. Chỉ là chúng ta đã nỗ lực, và đã hết bản thân, chỉ là kết quả không đủ đẹp... Vì thế chúng ta không hối tiếc. Vậy thôi!
Đọc thêm: máy bơm dân dụng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét